Ngọt ngào làn điệu hèo phươn

Dân tộc Nùng An tại xã Phúc Sen, huyện Quảng Uyên có bề dày văn hóa từ lâu đời, từ những nghề truyền thống như nghề rèn, dệt vải nhuộm chàm cho đến những làn điệu dân ca ngọt ngào được hình thành từ lâu đời, mang đậm bản sắc dân tộc. Trong đó có làn điệu hèo phươn.


Hèo phươn là điệu hát giao duyên, thường dùng trong thể đối đáp giữa nam và nữ...

Trong kho tàng văn hóa của người Nùng An có làn điệu lượn hèo phươn. Làn điệu hèo phươn được hình thành trong cuộc sống lao động sản xuất và cũng giống như các thể loại dân ca của người Nùng An đã được hình thành từ lâu đời, mang đậm bản sắc dân tộc. Đây là điệu hát giao duyên, thường dùng trong thể đối đáp giữa nam và nữ. Lượn có cấu trúc theo từng cặp, mỗi cặp có 2 câu, mỗi câu có 10 chữ. Khi hát thì mỗi bên nam, nữ đều có 2 người, một người hát giọng trầm, một người hát giọng thanh, hát theo lời đối trả lời về câu cuối cặp. Giọng cao luôn chủ động dẫn đường về tiết tấu, cao độ, trường độ, đúng nhịp, luyến láy; còn giọng thấp hòa theo nâng đỡ như trợ sức vươn cho giọng cao. 


... nhưng cũng thường được hát trong các dịp lễ hội, đám cưới, hội chợ, chúc thọ, hát giao duyên, mừng nhà mới, cầu mùa...  

Lời hèo phươn theo thể cổ phong, lối thơ không quá khắt khe với niêm luật mà chủ yếu là ý tứ đậm đà, đằm thắm. Khổ thơ theo thể ngũ ngôn tứ tuyệt. Lời các bài hát cổ đều đầy các từ ngữ chan chứa, ví von, sâu lắng, trữ tình, khát khao và đầy lòng yêu thương đôi lứa. Hèo phươn mượt mà, sâu lắng, thiết tha gọi mời, luôn được bay vút lên, trải dài miên man theo đồi núi, làm đẹp bản làng, vừa lòng du khách trong các lễ hội, đám cưới, hội chợ, chúc thọ, hát giao duyên, mừng nhà mới, cầu mùa... 


Lượn hèo phươn trong lễ hội.

Trong cuộc sống có thể còn nhiều thiếu thốn, khó khăn, các đôi trai gái đã gửi gắm những điều mong muốn, khát vọng về tình yêu, về hạnh phúc về cuộc sống tươi đẹp qua những câu hát. Và có lẽ vì thế mà làn điệu hèo phươn còn được lưu giữ gần khá nguyên vẹn đến ngày nay.

Theo caobangtv.vn